Album Mỹ Tâm Vol 9

lúc thời đại công nghệ phát triển, mạng internet giăng mọi nẻo miền quê, việc người ta đổ xô đi thiết lập một album music bằng đĩa CD thì ra lại thật lạ. Nhưng cũng thật đáng mừng.


Mấy ngày gần đây, dạo facebook sẽ thấy cứ 5 post là đến khoảng 2, 3 post nói về album mới của Mỹ Tâm. Không phải những chiếc link từ các trang nghe nhạc trực tuyến mà lại là những lời nhận xét về album, những hình ảnh chụp lại chiếc album phòng thu thứ 9 của cô ca sĩ. Nhìn giải pháp người ta khoe nhau những chiếc đĩa CD vật lý thay vì chưng những bài hát tải bên trên mạng, tự dưng tôi lại thấy bồi hồi.

Bạn đang xem: Album mỹ tâm vol 9

Đã bao lâu rồi người ta mới lại nhắc đến đĩa CD nhỉ? Chắc chắn là cũng vài năm chứ ko ít. Bây giờ ai cũng nghe nhạc số, còn đĩa CD đối với mấy bạn trẻ chắc giống như một thứ đồ cổ đem đi trưng bày, băng cassette thì thôi ko cần nói, chắc nhiều bạn còn chưa được cầm. Nhớ dòng thời còn chưa có quá nhiều trang nghe nhạc trực tuyến như bây giờ, những người yêu nhạc tất nhiên là chỉ biết đến băng cassette, sau đó là đĩa CD.


*

Cứ cuối tuần rảnh rỗi là lại đạp xe cộ ra nhà sách Nguyễn Huệ, hoặc tiệm đĩa Bến Thành Audio & clip trên Lý Tự Trọng, không thì tiệm đĩa Uyên số 82 Nguyễn Thị minh khai để lượn lờ. Trước hết là mua đĩa của ca sĩ mình thích, nếu dư tiền sẽ sở hữu thêm đĩa của ai đó nhưng thấy đẹp. Hồi đó một album chỉ khoảng 35 ngàn thôi, nếu gồm tặng kèm VCD thì sẽ đắt hơn chút nhưng cũng là cả một quãng thời gian nhịn uống dừa tắc, nhịn ăn mì trẻ em dưới canteen cả tháng trời mới có được. Buộc phải những chiếc CD, những album của ca sĩ thời điểm đó là cả một gia tài. Đâu bao gồm dám mang lại ai mượn, mặc kệ bọn chúng bạn sở hữu đĩa lậu 5 nghìn một chiếc vày cứ sợ mang đến mượn sẽ bị hỏng mất. Gia tài mà, sao đem chia chác được!

Hồi đó, thỉnh thoảng đọc Hoa học trò xuất xắc Mực tím, có tin tức mới về ca sĩ làm sao sắp ra album là hí hửng lắm, ghi luôn ngày vào lịch đặng bắt đầu để dành riêng tiền. Rồi cứ canh đến ngày phạt hành, vừa tan học là đạp xe cộ mướt mồ hôi ra tiệm đĩa để mua. Về tới đơn vị chưa kịp tắm rửa đã bật lên vừa nghe vừa săm soi cuốn booklet rồi tự mãn rằng cái bọn chỉ nghe đĩa lậu thì làm thế nào được coi những tấm hình này!? Chúng chính là báu vật.



Cứ như vậy, càng ngày cái gia sản băng đĩa ở nhà càng nhiều lên, đến mức chất bí mật cả bàn học. Đĩa cũng tăng dần lên 60 nghìn, rồi cả trăm nghìn một cái. Chịu thôi, thời buổi vật giá bán leo thang thì vật gì mà chả lạm phát. Bỏ một trăm nghìn ra để với một album ca nhạc về nhà chắc chắn sẽ bị la, đề xuất vừa mua hoàn thành là xé luôn luôn mác giá. Nhưng cầm chiếc album đẹp đẽ cứng cáp vào tay, nghĩ đến việc ca sĩ đã bỏ từng nào tiền để cài đặt ngần này bài hát, rồi phối khí, thu âm, chụp hình mà lại chỉ bán có một trăm nghìn lại thấy rẻ quá! Giống như tự trấn an mình thôi, để tiếp tục nuôi dưỡng mẫu thói thân quen sưu tầm đĩa đã biến thành niềm đam mê dịp nào không hay.

Rồi thời đại nhạc số bùng nổ, kinh nghiệm nghe nhạc của giới trẻ cũng đa dạng theo. Không chỉ nghe nhạc của những ca sĩ nữa mà đám học sinh cấp III bắt đầu nghe những bản nhạc tự sáng sủa tác, tự thu rồi post lên những trang như Diễn đàn Lê Quý Đôn. Nhạc sĩ Phạm Toàn Thắng cũng từ đó ra chứ đâu. Vào khoảng năm 2006, ai cơ mà không biết danh ranh con Ten với bài hit Cô bé nhỏ mùa đông đình đám. Bao gồm thể gọi họ là những nền móng đầu tiên của cái nhạc indie Việt, cơ mà muốn nghe mấy bài bác như vầy thì chỉ tất cả lên mạng nhưng thôi. Thế là thói quen nghe đĩa CD cũng bắt đầu mất dần từ đây. Phải rồi! Nhọc công bật CD làm gì khi nhưng chỉ cần lên mạng gõ vài chữ là đã nghe được, lại còn tồn tại thể chép thẳng vào mp3, iPod, điện thoại mà lại không cần phải rip từ CD vào lắp thêm vi tính. Chẳng mấy chốc nhưng đám học sinh xếp xó mớ walkman vào tủ, đầu đĩa thì dần dính bụi như những món đồ bất ngờ bị hắt hủi.


Giờ ngồi nhớ lại mới thấy may mắn vị hồi đó gia đình tôi không tồn tại điều kiện như các bạn thuộc lớp. Học lớp 10 nhưng nhà vẫn không có máy vi tính, cũng không được cài đặt cho ipod tốt mp3 nên vẫn “phải" trung thành với chủ với cái walkman nghe từ hồi lớp 7. Cuối tuần vẫn lót tót đạp xe ra cửa hàng tìm đĩa mới, những thời gian muốn nghe nhạc indie giống các bạn thì phải ra sản phẩm internet. Cũng tất cả tủi thân chứ nhưng cảm giác mỗi buổi tối sau khoản thời gian học bài xong, ngả lưng xuống giường và cắm tai nghe rồi bật walkman thời gian nào cũng dễ chịu cơ mà không thứ gì nỗ lực thế được. Bao gồm những hôm buốn chán quá thì lôi một loạt CD Cẩm Ly từ vol.1 đến vol.9 ra để nghe, thế là vui.

Xem thêm:


Rồi thì bên cũng tất cả máy vi tính, mình thì cũng có iPod, điện thoại, cũng chép nhạc vào để theo kịp thời đại như những bạn nhưng cũng chẳng bỏ được thói quen tải CD. Bởi kế bên ý thức bản quyền luôn luôn rất sôi sục vào bản thân thì khoảng thời gian đó (khoảng năm 2010) chỉ gồm cách mua CD gốc mới nghe được nhạc sớm nhất. Nhưng mấy ai có cái suy nghĩ đó đâu, thời đại công nghệ vật gì tiện thì xài, ai mà hơn nữa thích tốn công, tốn tiền đi cài đĩa nữa khi chỉ lên mạng kiếm tìm vài phút là gồm nhạc nghe rồi, lại còn “chùa".

Đã bao gồm một quãng thời gian rất dài thị trường băng đĩa ở Việt phái mạnh giống như bị đứng lại vì không tồn tại sản phẩm ra mắt. Bao gồm khi mấy tháng cù lại sản phẩm đĩa cũng thấy tất cả bấy nhiêu đó album. Rồi người ta cũng bắt đầu phân phối thêm đặc điểm này cái kia mang lại đa dạng. Một lần nữa tôi lại cảm thấy may mắn bởi ca sĩ mình hâm mộ là Cẩm Ly vẫn đều đặn xuất bản vài CD mỗi năm, hình thức cũng được cải tiến chứ ko chỉ là hộp đĩa hình vuông bằng nhựa trong nữa.

Trong khi những ca sĩ khác, nhất là những ca sĩ trẻ, gần như không có ai muốn ra album vật lý. Thứ nhất là sợ không phân phối được, thứ nhì là sợ ra cả album thì sẽ không dễ đẩy bài bác hit như ra từng bài xích riêng. Thế là ko những ngó lơ CD mà ca sĩ bây giờ còn lười ra cả album, chỉ tập trung ra single để tìm kiếm kỉ lục.

Chuyện này không sai nhưng hãy quan sát sang thị trường USUK, ca sĩ vẫn ra single và tìm kỉ lục nhưng người ta vẫn kiến tạo cả album digital lẫn album vật lý. Không chỉ là vấn đề nghe nhạc thế nào mới tiện lợi nhưng là những chiếc CD cũng giống như những quyển sách giấy vậy, nó tất cả những giá chỉ trị kỉ niệm không thể rứa thế. Chưa kể, đối với ca sĩ thì album vật lý còn tồn tại tác dụng quảng bá trong những cửa hàng, các trung vai trung phong thương mại chứ không hoàn toàn vô dụng. Nhưng hơn tất cả, người hâm mộ luôn luôn muốn được sở hữu một sản phẩm cầm được bên trên tay, cất được vào tủ và lưu được trong đầu chứ ko chỉ là nghe được bằng tai.


Nhưng hãy nhìn thị trường ca nhạc Việt nam giới bây giờ mà xem, ko đơn thuần là chuyện ca sĩ ko ra đĩa nữa nhưng cả những hàng đĩa cũng ko còn. Những mặt hàng đĩa lớn nhất, nổi tiếng nhất, tra cứu gì cũng gồm như Uyên 82 Nguyễn Thị Minh Khai, Bến Thành Audio & Video, Trống Đồng đều đã đóng cửa. Bạn thử tưởng tượng dòng hàng đĩa hiếm hoi còn lại ở dùng Gòn, gắn bó với mình hơn một chục năm, là chốn nương nhờ cảm xúc ít ỏi mang đến những đứa mê man sưu tầm CD vật lý bỗng một ngày trở thành cửa hàng tiện lợi mà xem, buồn muốn khóc chứ không đùa.

Nhưng cũng đâu thể nào trách doanh nghiệp khi cơ mà lượng người chịu sở hữu đĩa ngày càng ít. Thậm chí nhìn qua nhìn lại, bây giờ chẳng còn từng nào nhà sử dụng đầu đĩa, hoặc xài máy tính xách tay không tồn tại ổ đĩa. Buộc phải việc đĩa ko tiêu thụ được cũng là điều dễ hiểu. Nhưng mà, buồn thì vẫn buồn thôi. Nhìn giải pháp thế giới ngày càng thu nhỏ lại, từ chiếc CD trở thành những chiếc USB, rồi những phương tiện lưu trữ vô hình mà không khỏi cảm thấy mất mát, giống như một phần vượt khứ buộc phải đoạn lìa.


Thế nên lúc nhìn thấy người người, bên nhà nô nức khoe những chiếc album vai trung phong 9, tôi mới cảm thấy hạnh phúc. Tất nhiên ko phải hạnh phúc dùm vì chưng chị Tâm cung cấp được đĩa mà lại cảm giác phấn khích giống như được sống lại những ngày xưa mà mình cứ ngỡ đã chẳng thể nào tất cả được lần nữa, giữa chiếc thời đại số này. Còn vui do thấy được hy vọng, rằng thực chất đĩa vật lý sẽ chẳng thể làm sao tuyệt chủng bởi những giá bán trị cốt lõi của nó, rằng rồi khán giả sẽ nhận ra tầm quan trọng vào việc cứu rỗi linh hồn những đêm trời trở gió bằng một chiếc máy nghe đĩa với một chiếc CD đơn thuần.

Sẽ ko công bằng nếu ta chỉ “biết ơn" Mỹ trọng điểm khi đã đem cái văn hoá dung dị nhưng mà quý giá bán kia trở lại với khán giả Việt Nam, dù cho có thể chỉ trong vài tháng, cơ mà bỏ quên những nghệ sĩ vẫn chọn hình thức kiến tạo CD suốt nhiều năm qua. Như Cẩm Ly, Đan Trường, Hồ Ngọc Hà, Lệ Quyên, Thuỷ Tiên… chẳng qua họ không quyết liệt như Mỹ trung khu trong việc chống nhạc lậu mà thôi. Thế yêu cầu vẫn phải cám ơn chị vai trung phong thật nhiều, vì cái cương quyết của chị cực kì quý giá cho chất xám của nghệ sĩ, mang lại thói quen thuộc thưởng thức nghệ thuật văn minh và mang lại giá trị xứng đáng mà những chiếc CD phải có.

Hy vọng với một bầu trời hoài niệm nhưng mà Mỹ trung ương đã mở ra cho khán giả, họ sẽ tất cả lại được dòng thói thân quen lưu trữ CD trong tủ, rời xa chiếc điện thoại và máy vi tính để nghe một album bằng đầu đĩa, cũng như những mặt hàng đĩa sẽ vượt qua nạn “tuyệt chủng" với “hồi sinh". Giá trị truyền thống sẽ không bao giờ mất đi, bằng chứng đó là ngày nay vẫn bao gồm người tìm cài đặt những chiếc sản phẩm phát đĩa than, những chiếc đồ vật cassette cầm tay mặc cho rất nhiều ứng dụng nghe nhạc văn minh nhưng vẫn rẻ mọc lên mỗi ngày.